It’s always there.

Tháng Bảy 27, 2009

Cuộc sống phải được cân bằng giữa ước muốn và khả năng của chính bản thân mình. Em có thể làm được. Chỉ có điều em sẽ drop off giấc mơ này. Em bỗng nhiên nghĩ ra, nếu em chỉ đơn giản là cứ hồn nhiên thực hiện mà không nghĩ gì đến hậu quả, em sẽ làm ảnh hưởng đến một (vài) người. Em thì chả muốn như vậy. Mỗi người đã tự chọn cho mình con đường riêng( và một người đi cùng =)) ) .

Em biết, em hiểu, em nhìn thấu được động cơ, quá trình, tâm tư suy nghĩ và mục đích của hành động đó. Nhưng vì nó xảy ra với em, và vì nỗi đau của em đã vượt quá giới hạn, vượt quá khả năng chịu đựng của em( ít nhất thì nó là điều em cảm thấy lúc này ) , nên em không tha thứ được.

Chính vì thế :) , anh ạ, dù muốn đến đâu, em cũng không thể chấp nhận được bản thân em, nếu em, theo cách này hay cách khác, bắt đầu giấc mơ điên khùng đó.

Em cứ nghĩ, một con người có thể đeo được mấy cái mặt nạ? Có phải đối với từng người, mình sẽ dùng những chiếc mặt nạ khác nhau. Có lúc mình là người rất chín chắn và trưởng thành, có lúc tự cho phép mình hồn nhiên nhí nhảnh. Còn em, trong suốt quá trình dăm tháng lẻ vài ngày ih, những xấu tính, ngoa ngoắt, đanh đá, vô duyên, này nọ lọ chai của em đều đã bộc lộ cho anh thấy. Cái quan trọng là, anh chấp nhận được bao nhiêu % con người em.

Vẫn còn 1 năm nữa, để dự định và cái gọi là tính toán bắt đầu. Còn bây giờ, em, dù rất muốn, cũng sẽ vứt bỏ ước mơ này :) . Em chúc anh ổn :) .

Em.

Tháng Bảy mưa ngâu.

Tháng Bảy 13, 2009

Tháng bảy bắt đầu bằng mưa. Rồi cứ thế ẩm ướt ẩm ướt cả tháng trời.

Tìm mãi không có thời gian để viết. Cũng không hẳn là không có thời gian. Chỉ là bao biện cho cái sự lười của mình. Cũng không thấy hứng thú. Giống như đem tất cả thơ dại gói lại một góc, lãng mạn đem cất một chỗ, trẻ con bỗng hóa người lớn, sống tính toán và bon chen hơn.

Để rồi ngạt thở trong cái chật chội bực dọc do mình tạo ra.

Những ngày mưa như thế này khiến tôi không vui. Tôi chưa bao giờ thích những cơn mưa. Mưa hay gợi cho tôi những kỷ niệm không vui. Tỉ dụ như những đêm ngồi nói chuyện cười ngơ ngẩn với bạn Trẻ con, hay những ngày chạy chạy dưới mưa, có người dù ướt cũng che cho tôi.. Thực ra những kỷ niệm đó đều đẹp, chỉ có điều khi nghĩ đến tôi lại thấy đau lòng, giống như một phản ứng vô điều kiện, nên tôi mặc định cho chúng thành bad memories.

Mỗi năm người ta lại đổi khác, người ta đi và về, ngủ quên và tỉnh thức, người ta bắt đầu biết cô đơn, và trưởng thành..

Hôm nay 360 đóng cửa. Đấy là nơi tôi từng gắn bó suốt hơn 2 năm trời. Tôi đã từng hồn nhiên khóc cười, thậm chí hồn nhiên yêu. Nơi tôi lưu giữ mãi mãi tuổi 20 và tình yêu dại khờ của mình. Nơi đó, có những người đi lướt qua cuộc đời tôi, có người dừng lại trò chuyện đôi câu, rồi cũng đi, nhưng cũng có những người đã ở lại mãi, không phải ở câu chữ, mà là tận cùng Yêu Thương.

Tôi thi thoảng lại hoài tiếc những người mà mình đánh mất. Tôi hay AQ mình bằng câu “Giá mà hồi đó..” để ao ước về một sự thay đổi. Nhưng rồi lại nghĩ, định mệnh chỉ cho mình cơ hội gặp nhau, còn nếu mình không tạo nên được hạnh phúc, thì không nên níu kéo. Nếu còn duyên.. Những người yêu nhau thì sẽ trở về với nhau..

Tháng Bảy, trời vẫn mưa. Ngưu Lang Chức Nữ chỉ gặp nhau trong một ngày, nhưng trời vẫn khóc suốt cả tháng trời.

Trở về.

Tháng Bảy 13, 2009

It’s a funny thing coming home. Nothing changes. Everything looks the same, feels the same, even smells the same. You realize what’s changed, is you.

— The Curious Case of Benjamin Button

Tôi bỗng nghĩ, rằng mình có cảm thấy thế khi mình về không ?

Tôi sẽ về, sẽ chạm vào Hà Nội nhỏ bé một cách từ tốn hơn và đằm hơn. Để thấy Hà Nội thực sự vẫn đẹp và hiền.

Nhưng có thật như thế không ?

Vẻ đẹp mà tôi lúc nào cũng nhớ, là vẻ đẹp của những điều xưa cũ và đã mất đi trong quá trình phát triển tất yếu của xã hội. Những ngôi nhà tường vôi vàng đã cũ. Khung cửa sổ mở ra cây hoa sưa. Xích lô chở thiếu nữ Hà Nội mặc áo dài rất thướt tha. Cô gánh hàng sen gánh mùa về trong sáng tinh sương.

Người ta kéo sập khu phố cổ, để xây những cái nhà ống dài xấu xí, nhưng kinh tế cho hiện tại. Rồi khi thỏa mãn với giá trị kinh tế đó, người ta tự dưng sực nhớ đến phố cổ xưa. Người ta xây một khu phố cổ mới, để có cái mà hoài niệm.

Nhưng cái gì đã mất có nghĩa là mất thực sự. Chắp vá lại chỉ làm cho mọi thứ thêm giả tạo. Chỉ là hình thức na ná, những giá trị tâm linh không thể xây dựng lại bằng gạch bằng ngói, kể cả bằng tâm huyết. Là một thứ gì đó khác, khác, khác…

Vẫn có nhiều người giống như tôi, đi tìm và hoài niệm những điều đã cũ. Là những nhà văn, nhiếp ảnh gia, những người đem Hà Nội xưa lưu vào trong tranh, vào trong hình, và trong trí tưởng tượng của mọi người qua những lời văn. Hoặc chỉ đơn giản là những người biết trân trọng nó khi nó vẫn ở đấy. “Nếu bạn vẫn có thể yêu, thì hãy yêu đi..”

Tôi bắt đầu mơ đến ngày về, trông ngóng và đợi chờ. Để được chạm vào Hà Nội nhỏ bé, trò chuyện và thấu hiểu nhau. Giống như đi đến tận cùng tâm hồn.

Chờ nhé :)