Những mùa đông yêu dấu
Tháng Mười Hai 14, 2008
Mùa đông đến.
Em cách mùa cả sải tay với. Cuộc đời ngắn, nỗi nhớ em dài. Em ôm ấp yêu thương của mùa vào lòng.
Mùa đông của em là một mùa đông chỉ có gió rất nhẹ, thi thoảng khẽ mưa và bầu trời lúc nào cũng cao trong. Ngọn đồi màu đỏ khẽ hát vi vu những bản tình ca em dành cho anh.
Mùa đông của anh là một thành phố có tuyết. Gió rất lạnh nhưng lòng người ấm. Anh nuôi dưỡng lòng tin và quyết tâm của một thằng con trai bằng những lời hứa. Rồi anh sẽ về..
Em nhớ Hà Nội.
Em biết anh cũng nhớ Hà Nội, phải không anh.
Hà Nội của em những ngày mùa đông giá lạnh. Cái lạnh chỉ có ở Hà Nội, rất riêng.
Sương lạnh căm nóc nhà
Thẫm đen hàng cây đứng chơ vơ, nối nhau về xa tít mờ
nối nhau những khuôn mặt phố
Tôi từng mong ngóng nhiều,
cứ qua đi, mùa Xuân quá xanh tươi
cứ qua đi hè thu nắng rạng ngời
tới đây những ngày Đông xám trời
Hà Nội của tôi những mùa Đông giá lạnh
Những con đường thanh vắng trong sương
bước chân người đi không hối hả
những khuôn mặt không vất vả
Đêm nào trong chăn ấm nghe mưa
những mùa Đông thắm thoắt thoi đưa
Em đong đầy ngày của em, tháng của em bằng những lời hẹn. Lời hẹn với Hà Nội hiền. Lời hẹn với bạn. Lời hẹn với Yêu thương. Lời hẹn với Anh.
Mùa Đông xa nhau
biết bao nhiêu cồn cào nhung nhớ
Mùa Đông gặp nhau, khát khao được gần nhau hơn
Còn lại trong tôi những mùa Đông yêu dấu
mùa bao nhiêu ký ức cho mình nhớ thương
Mùa lại về với phố. Phố vẫn chờ. Ngày em về. Ngày anh về. Về với lời hẹn của Hà Nội.


