Mình đã yêu nhau xong rồi.
Tháng Mười Hai 13, 2008
Cho Seattle những ngày cuối tháng 8.
( lấy cảm hứng từ Nàng.)
Anh này, hết tháng 8. Em chuyển nhà. Em đổi số điện thoại. Anh sẽ lại lưu số điện thoại của em với một cái tên mới, một vị trí mới, không còn là những yêu thương của ngày nào. Những ngày xưa chưa xa. Mình đã yêu nhau xong rồi.
Em như người mộng du đi tìm lại ký ức. Những ngày tháng 8 em và Hà Nội va chầm lấy nhau, em ôm ấp và hít hà Hà Nội cả phần của anh. Em vẫn cất để dành hương cốm non cho anh. Ở trong góc dịu dàng nhất của trái tim em ấy. Anh nhớ Hà Nội. Anh nhớ tất cả. Chỉ không nhớ em. Mình đã yêu nhau xong rồi.
Em nghe Khánh Linh, nghe Kenny Rogers. Em nghe những bài tình ca anh đã gửi cho em. Chỉ có giọng nói của anh, đã lâu lắm em không còn được nghe. Em đã bắt đầu quên âm vực trong giọng nói của anh trầm ấm như thế nào. Mình đã yêu nhau xong rồi.
Em đi ngủ từ sớm. Em không thức khuya. Cũng không viện những lý do cỏn con để cố thức. Những ô cửa sổ Sài Gòn thôi không chong đèn chờ Seattle. Mình đã yêu nhau xong rồi.
Em không đan khăn len chờ mùa đông đến. Mùa đông ở chỗ anh tuyết có còn rơi, đường có còn trắng xóa? Em không biết. Mùa đông ở chỗ em chỉ có nắng vàng và gió rất nhẹ. Anh không hay. Mình đã yêu nhau xong rồi.
Em ngừng viết.”Đôi khi em vẫn ngắm nhìn câu chữ của em và tự hỏi. Chúng có tội tình gì. Chúng đi ra từ trái tim yêu anh. Và sống thở bằng không gian có anh trong đó”. Anh lặng im. Anh không còn dõi theo em. Mình đã yêu nhau xong rồi.
Mình đã yêu nhau xong rồi.
Thật hả anh ?


