Mình đã yêu nhau xong rồi.

Tháng Mười Hai 13, 2008

Cho Seattle những ngày  cuối tháng 8.

( lấy cảm hứng từ Nàng.)


Anh này, hết tháng 8. Em chuyển nhà. Em đổi số điện thoại. Anh sẽ lại lưu số điện thoại của em với một cái tên mới, một vị trí mới, không còn là những yêu thương của ngày nào. Những ngày xưa chưa xa. Mình đã yêu nhau xong rồi.

Em như người mộng du đi tìm lại ký ức. Những ngày tháng 8 em và Hà Nội va chầm lấy nhau, em ôm ấp và hít hà Hà Nội cả phần của anh. Em vẫn cất để dành hương cốm non cho anh. Ở trong góc dịu dàng nhất của trái tim em ấy. Anh nhớ Hà Nội. Anh nhớ tất cả. Chỉ không nhớ em. Mình đã yêu nhau xong rồi.

Em nghe Khánh Linh, nghe Kenny Rogers. Em nghe những bài tình ca anh đã gửi cho em. Chỉ có giọng nói của anh, đã lâu lắm em không còn được nghe. Em đã bắt đầu quên âm vực trong giọng nói của anh trầm ấm như thế nào. Mình đã yêu nhau xong rồi.

Em đi ngủ từ sớm. Em không thức khuya. Cũng không viện những lý do cỏn con để cố thức. Những ô cửa sổ Sài Gòn thôi không chong đèn chờ Seattle. Mình đã yêu nhau xong rồi.

Em không đan khăn len chờ mùa đông đến. Mùa đông ở chỗ anh tuyết có còn rơi, đường có còn trắng xóa? Em không biết. Mùa đông ở chỗ em chỉ có nắng vàng và gió rất nhẹ. Anh không hay. Mình đã yêu nhau xong rồi.

Em ngừng viết.”Đôi khi em vẫn ngắm nhìn câu chữ của em và tự hỏi. Chúng có tội tình gì. Chúng đi ra từ trái tim yêu anh. Và sống thở bằng không gian có anh trong đó”. Anh lặng im. Anh không còn dõi theo em. Mình đã yêu nhau xong rồi.

Mình đã yêu nhau xong rồi.

Thật hả anh ?

wake me up when September ends

Tháng Mười Hai 13, 2008

Viết từ những ngày tháng 8.

Tháng 9 của em được bắt đầu bằng cả một mùa thu gói trong lá sen thơm, em nhận từ phương Bắc. Nơi mùa đổ dài trên phố, lá cây thay màu và toàn bộ thành phố khoác lên mình vẻ dịu dàng như thiếu nữ mới biết yêu lần đầu. Hà nội của em đấy.


Em nhớ Hà Nội. Em nhớ phố lá. Em nhớ dòng sông màu đỏ hiền hòa ôm trọn thành phố trong mình. Em nhớ Anh. Gom nỗi nhớ cất riêng trong tim, Em vẫn bước tiếp một mình. Con đường phía trước của em còn dài. Có hề gì khi ta có một mục tiêu để vươn tới. 750 ngày nữa tại Thăng Long buồn. Lời hứa giống như thể đã hò hẹn từ ngàn năm trước. Như thể em đã yêu Hà Nội từ kiếp nào.


Đêm qua, em ngủ thiếp đi trong hương cốm non và mơ về một Hà Nội bình yên. Thật muốn ngủ một giấc thật dài, tỉnh thức thấy mình đã trở về. Em ngủ nhé, ngủ nhé. Đừng ai chạm vào giấc mơ em..


Wake me up when September ends..

Đi rong

Tháng Mười Hai 13, 2008

Em đi ngang qua tuổi thơ, thấy dung dăng dung dẻ tròn vo. ú òa cười khanh khách. Tiếng cười trong vắt và ánh mắt xoe tròn ngước nhìn bầu trời.

Em đi ngang qua mùa thu, thấy mùa thơm hương cốm non. Những con đường ngủ vùi trong lá vàng . Chùm sen cuối mùa xanh thắm cả một vùng.

Em đi ngang qua ngày trắng.Thấy nắng nhạt phai mỗi cuối ngày. Tia nắng nhẩn nha sống cuộc đời của mình. Mặt trời cười và mặt trời khóc. Phố bỗng hiền và chậm hơn. Vẵn nằm đó yên ả từ ngàn năm nay. Ôm ấp lấy dòng sông trong lòng phố. Ngày bỗng nhẹ tênh.

Em đi ngang qua những buổi chiều muộn. Từng bánh xe tranh nhau chỉ vài centimet. Đời ngột ngạt nên ta bỗng hối hả. Hối hả Yêu rồi hối hả Quên. Chỉ một ngày nhận ra lòng mình hối hả Nhớ.

Em đi ngang qua những đêm dài. Lặng im nghe tiếng đêm thở và tiếng thời gian cựa trở mình, khe khẽ cất bước. Thấy những cơn mơ bỗng tan đi, hư ảo như chính lúc hình thành.

Em đi ngang qua cuộc đời Anh. Thấy những kỷ niệm và vết sẹo còn trong Anh. Em chỉ đi ngang.

Em đi qua Em ngày xưa. Thấy mình mạnh mẽ và trưởng thành. Thấy mình tự đứng lên sau những vấp ngã. Thấy mình vẫn được Yêu thương và chở che.

Em vẫn đi, thong dong qua những tháng ngày…

Thư gửi tháng Tư

Tháng Mười Hai 13, 2008

Viết cho bé con.

Phương Chi thương yêu.

Thế là em của con đến rồi đấy. Bé đang lớn lên từng ngày, chờ từng ngày để đc xuất hiện trong cuộc đời này. Em của con sẽ là bé trai hay bé gái nhỉ.

Ngày bé ra đời, Mẹ sẽ không thể ở cạnh Mẹ của con, cũng không thể thực hiện lời hứa ôm ấp chăm sóc bé, như đã từng không thể thực hiện lời hứa với con. Chỉ có thể cầu chúc Mẹ của con đc mẹ tròn con vuông.

Đôi lần, Mẹ nằm mơ thấy con. Mặc váy trắng, tóc xõa tung tinh nghịch trong gió. Con bi bô hát những bài hát trẻ con ngốc nghếch. Xung quanh con bầu trời đầy nắng, thứ ánh nắng tháng Tư dịu ngọt. Như một mùa hè mà Mẹ đã từng có..

Bé con, con vẫn khỏe mạnh và dõi theo mọi người phải không.

Mẹ vẫn nghĩ, nếu con thực sự đến với mọi người.. Mà không, con vẫn luôn ở cùng chúng ta đấy chứ : ) . Con vẫn luôn ở trong tim mọi người, phải không bé con.

Thương nhớ con. Trong những ngày háo hức đón chờ em của con.

Gửi cho một đêm Tháng Tư của Sài Gòn.

Mẹ đỡ đầu.

: hug :