Nhật ký ngày.

Tháng Mười Một 28, 2008

Thế là (gần) hết anh ạ.

Bỏ qua những lời khuyên của bạn, những cố gắng ( không đáng kể) của em, em (đã gần như) mất một người bạn.

Em quá vụng về để thêu trăng mùa khuyết.

Em quá vụng về để giữ mọi thứ cho mình, kể cả tình bạn.

Em quá ích kỷ.

Em có thể, bẻ vỡ cả tình bạn, chỉ để giữ đc bình an trong em.

Em có thế giới riêng của em.

Em vẫn ngủ ngoan hiền trong đó.

Một mình em.

Nếu em nói không cần ai nghĩa là em không cần. Đừng đánh thức em dậy và đừng làm phiền em..

Em mệt mỏi lắm.

Tại sao lại không thể như trước đây hả anh.

Có điều cổ tích nào sau ” Chén vỡ rồi không thể lành” không anh?

Leave a Reply