Nhật ký ngày.
Tháng Mười Một 28, 2008
Thế là (gần) hết anh ạ.
Bỏ qua những lời khuyên của bạn, những cố gắng ( không đáng kể) của em, em (đã gần như) mất một người bạn.
Em quá vụng về để thêu trăng mùa khuyết.
Em quá vụng về để giữ mọi thứ cho mình, kể cả tình bạn.
Em quá ích kỷ.
Em có thể, bẻ vỡ cả tình bạn, chỉ để giữ đc bình an trong em.
Em có thế giới riêng của em.
Em vẫn ngủ ngoan hiền trong đó.
Một mình em.
Nếu em nói không cần ai nghĩa là em không cần. Đừng đánh thức em dậy và đừng làm phiền em..
Em mệt mỏi lắm.
Tại sao lại không thể như trước đây hả anh.
Có điều cổ tích nào sau ” Chén vỡ rồi không thể lành” không anh?
November 29, 2008
Tháng Mười Một 28, 2008
Thế là (gần) hết anh ạ.
Bỏ qua những lời khuyên của bạn, những cố gắng ( không đáng kể) của em, em (đã gần như) mất một người bạn.
Em quá vụng về để thêu trăng mùa khuyết.
Em quá vụng về để giữ mọi thứ cho mình, kể cả tình bạn.
Em quá ích kỷ.
Em có thể, bẻ vỡ cả tình bạn, chỉ để giữ đc bình an trong em.
Em có thế giới riêng của em.
Em vẫn ngủ ngoan hiền trong đó.
Một mình em.
Nếu em nói không cần ai nghĩa là em không cần. Đừng đánh thức em dậy và đừng làm phiền em..
Em mệt mỏi lắm.
Tại sao lại không thể như trước đây hả anh.
Có điều cổ tích nào sau ” Chén vỡ rồi không thể lành” không anh?
Anh này. Singapore không hề có tuyết. Ở chỗ anh ở mùa đông đến lâu rồi phải không.
Anh vẫn ổn. Đúng không anh.
The letter.
Tháng Mười Một 24, 2008
Never fear your fear. I am close. Dont forget. I’m here.
In losing your vision enlighten your own understandings. In leaving your vision enlighten your own understandings.
Always.
I think you get this way of mine. Do you? I hope so. But if you dont, it’s no matter.
For shall i be just the same, standing by, like some old still-growing tree, her rustle lost in fall but found again come sping.
And of course you can lean on me. You can hide in me too. High above
And of course you are tired and wish to close your eyes, you can rest in me. I’ll not go.
Remember:
I shall be your roots and I will be your shade though the sun burns my leaves. I shall quench your thirst and I will feed your fruit though time takes my seed.
And when you are lost and can tell nothing of this earth I will get you hope.
And my voice you will always hear, and my heart you will always share, for I will shelter you and I will comfort you.
And even when I am nothing left, not even in death,
I will remember you.
:”D Mai Chau : anh muốn là …, là….. hay là cái của nợ gì
:”D Mai Chau : thì kệ
Vì thế nên mình yêu em Châu cực
Update tình hình nhá
Các tình yêu đừng tưởng bở. Đoạn trên ứ phải tớ viết cho ng tình đâu
( chưa có mà viết/ chưa định có để viết
) . Là trong sách tớ đọc đấy
Mẹ viết cho con trai đấy
Hay không , hay hông
Nay tớ vui cực ná
. Tớ đạt điểm cao nhất lớp đếy
. Ơ hờ
, đáng để vui
.
Thế đã nớ
.
À, nhân tiện tớ chúc mừng đồng chí Ích kỷ đã chuyển nhà xong
, chúc mừng các đồng chí đã sắp kết thúc đời SV, tớ còn 1 năm nữa cơ. Tớ phải đi học bài đây
Yêu các tình yêu nhắm
Tái bút :
: có người muốn biết Maf là cái gì đến mức phải search Google í
. Yêu Maf cực
. Khuyến mãi cho cái ảnh Maf
.19
Tháng Mười Một 9, 2008
Rồi tôi ngủ và ngủ và ngủ, cố gắng quên đi thế giới đang vụn vỡ. Thời gian trôi qua trong hư vô. Cho đến bình minh của một ngày mới, tôi ném đi cái bản thân đã-dùng-một-lần có thể vứt bỏ và nhặt ra một cái bản thân khác từ dưới gối.
Tôi đang sống một cuộc sống như vậy. Cảm giác mờ nhạt và hời hợt.
2 tháng.
Tháng Mười Một 4, 2008
“Tôi ở thành phố này, tính đến ngày hôm nay đã là hai tháng tròn trĩnh, không bạn bè, không gia đình và ko phải lúc nào, người yêu cũng tốt.”
- Gào -
Đọc được câu này trong blog nàng. Giật mình. Ừ, đấy, thế là tròn 2 tháng, 2 đứa mình rời khỏi HN đấy nàng nhỉ.
Sài Gòn – Hà Nội . Singapore – Hà Nội . Đấy, tớ nói nàng bao nhiêu lần rồi, cứ phải đi xa cơ, thì mới cảm thấy cái Hà Nội của mình nó nhỏ bé, mà lại thân thương đến dường nào.
Dạo này tớ bỏ viết. Tớ không tìm được đủ tĩnh lặng, không gom góp đủ cảm xúc để viết, dù chỉ vài dòng đơn giản và ngắn ngủi về một ngày của tớ. Nếu cứ viết hoài những điều giống nhau thì sẽ nhàm chán lắm, đúng không
Có bao giờ nàng thấy ngột ngạt đến không thở được, đồng thời lại thấy cô đơn đến tận cùng…



