Thơ cho ngày của em
Tháng Ba 30, 2008
Đường Hải yến
EM
Chiều lật sấp mặt trời xuống phố
Dắt nắng qua đường hờ hững đôi bàn tay
Trong lòng mình có con chim nho nhỏ
Hót liên miên suốt nếp gấp của ngày
Thành phố rộng những vòng xe mệt mỏi
Đường một chiều chỉ nhìn thấy sau nhau
Đêm thức trắng gió về chung một lối
Để bình minh tách bạch mọi tiếng chào
Ở đâu hỡi những vòng tay đầy gió
Mà cứ làm quen với xa lạ nhớ nhung
Em chẳng khác em chỉ là phụ nữ
Gọi tên anh cho yên ổn bản thân mình.
1997
BÌNH YÊN
Và mọi con thuyền đều đến buổi buông neo
Xin gấp lại cánh buồm nhờ bóng đêm che chở
Gỡ tấm áo choàng thi ca khỏi nỗi buồn nhỏ bé
Trái tim em đậu xuống cát hết ưu phiền
Thì có khác gì đâu giữa tất cả và em
Định mệnh như một kẻ tinh ranh gỡ dần từng múi chỉ
Để những tín điều thiêm thiếp ngủ quên trên tấm ga trải giường sạch sẽ
Có thể nào đó chẳng phải bình yên?
Bờ bãi đã qua rồi em sẽ quên
Em bình thản buông neo như tiếng thở dài trong đêm vừa phóng thích
Nhớ thương không được quyền đỏng đảnh
Đêm xun xoe luận tội những yên lành
Anh đừng lo,
nếu chẳng ngủ yên,
cánh buồm em cũng chỉ thức dậy trong lặng im…
1998
ANH
Khép cửa lại đi anh ngoài kia đêm
Em chỉ muốn vẽ cho mình một bức tranh hạnh phúc
Với ngôi nhà trong đêm ấm lửa
Nếu ngọn lửa của em đã làm anh sợ
Thì sao không thử đến gần?
Khép cửa lại đi anh những tháng ngày rộng dài
Thành phố ngoài kia không lò sưởi
Rồi sẽ qua những mùa đông đang tới
Trên mọi con đường mưa
Em là ai trong nửa thế giới đàn bà ngoài kia?
Kẻ đan áo ngoài sân, người nấu ăn trong căn bếp nhỏ
Mà mắt mà môi chưa từng thôi thương nhớ
những nồng nàn đã qua
Dừng lại đi anh dẫu nắng rất nhiều ở ngoài kia thì cũng có lúc trở về nhà
Em không đan áo ngoài sân, thỉnh thoảng mới nấu ăn trong căn bếp nhỏ
Nhưng em biết yêu anh hơn cả trăm ngàn nỗi sợ
Dự cảm không lành cũng chỉ giữ cho em!
Đóng cửa lại đi anh rồi nắng mưa sẽ chỉ dừng lại bên thềm…
7/2005
CỎ MỌC
Ngăn ngắt vào tưởng tượng
Em một mình thảo nguyên
Mỗi cọng xanh là một nỗi buồn
Vó ngựa mở toang ngày bão tố
Bồn chồn vào vòng xoay vũ trụ
Em một mình sắp xếp lại em
Nửa nắng chang chang nửa mưa vần vũ
Bề bộn quá thôi em lại bày bừa mình
Hoang vu vào những niềm tin
Em một mình sa mạc
Cây xương rồng chở gì trong những chiếc gai im lìm?
Chúng chở cơn triền miên khát
Vào dòng sông bát ngát
Em một mình phù sa
Chở gì trên lưng con chim bói cá buổi chiều tà?
Chúng chở ánh sao xanh lướt qua mặt sóng
Trên những đôi cánh biếc xanh, trong những chiếc gai bất động
Nắng của sa mạc và mưa của sông
Ô kìa,
chúng chở trái tim em!
Và thảo nguyên, thảo nguyên
Cỏ vẫn xé mặt trời mà mọc.
7/2005


