.10
Tháng Ba 30, 2008
Nàng thơ của tôi, người đàn bà của tôi
2. Đàn bà. Tôi thích gọi người nữ bằng từ này. Chỉ có gọi thế, tôi mới nghe vang lên một âm hưởng trầm, sâu, mềm mại, nữ tính. Tôi không ưa từ “phụ nữ”, gợi không khí đồng khởi. “Người con gái” thì nhạt, thiếu sinh khí. Tôi biết chắc, cách gọi của tôi sẽ làm không ít cô gái phản ứng. Ở nếp nghĩ thông thường, từ “đàn bà” gợi cảm mà đáng sợ, cứ như thể nó chỉ có một hàm nghĩa duy nhất là thái cực kia của “con gái”! Tự nhiên tôi liên tưởng đến bài hát I’m not a girl not yet a woman – thế cô nàng trong bài hát nằm ở đâu trên thang bé gái – thiếu nữ – đàn bà?
3. Tôi thích đàn bà thơm. Khi người đàn bà đẹp dùng nước hoa thì không phải da thịt ngát thơm, mà tâm hồn nàng ngát thơm.
Người yêu tôi, mười tám tuổi, làn hương thiếu nữ còn đầy, cần gì nước hoa thì da thịt mới ngát thơm?
Nàng dùng nước hoa là vì tôi. Để tâm hồn nàng trong trẻo, thanh tịnh, hiền hòa, nồng ấm. Rồi nàng đem tâm hồn thơm ngát ấy mà trao cho tôi (*).
Em ngồi yên mát như lụa hồng
Hương trầm bay khuất nơi ngực nồng
(Ca dao hồng – QB)
4. Tôi bảo con trai tôi, đẹp hay xấu bàn sau, nhưng bố muốn con trai phải ra con trai, con gái phải thật con gái, phái nào ra phái đó. Tôi thực sự yêu quý những mẫu người hiện đại mà vẫn giữ đúng đặc điểm phái tính. Đàn bà, theo tôi, đừng hùng hục, đừng trùng trục, đừng ùng ục, đừng tục. Tôi đặc biệt dị ứng với mẫu đàn bà đem chuyện giới tính ra cửa miệng, nói năng thiếu thanh nhã. Đàn bà, phải ý nhị, đoan chính, lòng sáng như gương. Sự gợi cảm của người nữ nằm ở chỗ biết giấu đi, như con trai quý biết giấu ngọc. Để còn có chỗ mà khám phá, có chỗ mà van vỉ:
Này ta dệt chiếu
mời em yêu kiều
Này ra dệt gấm
mời em sang nằm
(Bài tình cho giai nhân – QB)
5. Tôi sợ đàn bà màu mè. Bệnh màu mè dường như là bệnh chung (lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung – Nguyễn Du) của giới nữ có học, giới “nữ sĩ”, lời nào cũng nhả ngọc phun châu. Sự màu mè làm mất duyên, gây dị ứng, như thể ăn phải thức ăn nhiều mì chính. Tại sao không thể diễn đạt mọi điều giản dị như nó vốn có? Người màu mè là người nhiều mặc cảm. Tôi yêu chuộng người đàn bà không có mặc cảm, đặc biệt là mặc cảm nhan sắc.
6. Đàn bà. Tôi thích gọi người nữ bằng từ này. Âm hưởng “đàn bà” dội lên một màu nâu non, ấm áp, cuốn hút. Người đàn bà càng hiện đại thì càng gợi màu nâu non ấy, cái màu nâu nõn nà, mịn màng, một khúc xuân thì tấu lên giữa trùng trùng cao ốc.
Người đàn bà hiện đại đẹp và trẻ như chưa từng trẻ đẹp như thế bao giờ. Nàng hiện đại trong từng nếp áo, từng lớp phấn foundation mịn măng, từng thế đứng dáng ngồi. Nhưng nàng “truyền thống” như chưa từng biết đến những đổi thay công nghiệp, như vẫn lánh đời ở một khuê phòng trướng rủ màn che: nàng kín đáo, đằm sâu, nàng là lớp quặng chìm sâu dưới lòng đất. Người đàn bà hiện đại, Nàng Thơ hiện đại của tôi, vẫn là Tố Nữ bất chấp những đổi thay của sinh quyển. Nàng Thơ của tôi. Người tôi yêu. Người tôi ngưỡng vọng.
Vì em ngoan rất mực em ngoan
Trong nắng mai em dịu dàng
Sáng em đi lụa là mang theo
Gió quanh em đùa reo
Sáng em qua đường trong giấy mới
In riêng gót hồng em thôi
(Ca dao Em – QB)
Quốc Bảo
Hà Nội nhớ
Tháng Ba 30, 2008
Hà Nội nhớ
Anh có biết Hà Nội nhớ anh không?
Cả sáng, cả trưa, cả chiều, cả tối.
Anh có nghe tiếng lòng em đang gọi?
Nỗi nhớ đầy nên mắt mênh mang.
Anh có biết Hà Nội đã thu sang?
Chuông vẫn đổ chênh vênh hàng cây cũ.
Tháp Rùa trầm tư hay đang nhớ?
Một người đi có phải một người xa?!
Một người đi có phải một người xa?
Hà Nội nắng cho ngày không nắng.
Câu hỏi rơi vào chiều lặng lặng
Anh có biết Hà Nội nhớ anh không?

MÙA DA DIẾT
Mùa thu lặng lẽ về
Gió vẽ vào đêm những gương mặt
những gương mặt mang nỗi buồn ngạo nghễ
Bảng pha màu loang loang mưa.
Mùa thu lặng lẽ về
Mỗi gương mặt đàn ông đi qua mùa thu của em là một bảng màu không sắc
thèm chút nhạt phai!
Mùa thu lặng lẽ về
Gió lên,
gió lên
thắp giùm em chút lửa
thổi bùng lên cho em ngọn lửa
Đốt cháy đi bao mảng màu!
Mùa thu lặng lẽ về
Đừng gọi em,
người đã quay lưng rồi,
người đã thôi hai bàn tay da diết
Đừng để em ngậm ngùi tên anh;
nghe trái tim,
gõ..
![]()
anh đi về mùa đông xứ khác
cơn gió bây giờ ngoại tình cái lạnh của phương xa
tình yêu em nấp dưới mái nhà
trú thân vào những điều chưa ấm áp
bước chân em một mình trở về với tháng chạp
con tàu nào đưa anh đi qua mùa giêng
tháng của đất trời rất chung mà hai đứa mình thật riêng
em bao giờ cũng là người ở lại
anh bao giờ cũng là người đi mãi
anh đi mười phương mà chỉ duy nhất một phương có em
bầu trời rộng thênh thang và mặt đất cũng thênh thang
cũng chỉ duy nhất một góc nhỏ – có em còn ngồi đó
cái góc nhỏ anh quên và bỏ ngỏ
cỏ mọc đầy hoang dại cả tình em
khuya nay em một mình men theo bờ đêm
treo giấc mơ ngóng con đò bến khác
anh đi mãi, dẫu có mỏi chân cũng xin đừng bước lạc
nơi ngọn cỏ mọc hoang – có em còn khắc khoải đứng chờ
mùa đông Sài Gòn bây giờ tội nghiệp bơ vơ
bị anh ruồng bỏ rồi, cơn gió một mình nằm khóc
cái rét mướt thổi mãi đến chừng như lạc giọng
nằm nấc hoài ko thốt nổi hai tiếng yêu anh
(Phương Thi)
![]()
Có cách nào để đỡ nhớ anh không?
Em tự hỏi và thấy lòng bối rối
Em hỏi gió thì gió còn rất vội
Nắng ngập ngừng không giúp được em.
Có cách nào để đỡ nhớ anh không?
Hỏi trăng ư? Trăng làm sao nghe thấy
Bầu trời cao triệu vì sao nhấp nháy*
Chẳng thể trả lời cho nỗi nhớ không tên
Có cách nào để đỡ nhớ anh không?
Để lúc buồn thấy lòng không trống vắng
Em vẫn hỏi trong từng chiều phải nắng
Rồi tự trả lời, tự em biết mà thôi !
Thơ cho ngày của em
Tháng Ba 30, 2008
Đường Hải yến
EM
Chiều lật sấp mặt trời xuống phố
Dắt nắng qua đường hờ hững đôi bàn tay
Trong lòng mình có con chim nho nhỏ
Hót liên miên suốt nếp gấp của ngày
Thành phố rộng những vòng xe mệt mỏi
Đường một chiều chỉ nhìn thấy sau nhau
Đêm thức trắng gió về chung một lối
Để bình minh tách bạch mọi tiếng chào
Ở đâu hỡi những vòng tay đầy gió
Mà cứ làm quen với xa lạ nhớ nhung
Em chẳng khác em chỉ là phụ nữ
Gọi tên anh cho yên ổn bản thân mình.
1997
BÌNH YÊN
Và mọi con thuyền đều đến buổi buông neo
Xin gấp lại cánh buồm nhờ bóng đêm che chở
Gỡ tấm áo choàng thi ca khỏi nỗi buồn nhỏ bé
Trái tim em đậu xuống cát hết ưu phiền
Thì có khác gì đâu giữa tất cả và em
Định mệnh như một kẻ tinh ranh gỡ dần từng múi chỉ
Để những tín điều thiêm thiếp ngủ quên trên tấm ga trải giường sạch sẽ
Có thể nào đó chẳng phải bình yên?
Bờ bãi đã qua rồi em sẽ quên
Em bình thản buông neo như tiếng thở dài trong đêm vừa phóng thích
Nhớ thương không được quyền đỏng đảnh
Đêm xun xoe luận tội những yên lành
Anh đừng lo,
nếu chẳng ngủ yên,
cánh buồm em cũng chỉ thức dậy trong lặng im…
1998
ANH
Khép cửa lại đi anh ngoài kia đêm
Em chỉ muốn vẽ cho mình một bức tranh hạnh phúc
Với ngôi nhà trong đêm ấm lửa
Nếu ngọn lửa của em đã làm anh sợ
Thì sao không thử đến gần?
Khép cửa lại đi anh những tháng ngày rộng dài
Thành phố ngoài kia không lò sưởi
Rồi sẽ qua những mùa đông đang tới
Trên mọi con đường mưa
Em là ai trong nửa thế giới đàn bà ngoài kia?
Kẻ đan áo ngoài sân, người nấu ăn trong căn bếp nhỏ
Mà mắt mà môi chưa từng thôi thương nhớ
những nồng nàn đã qua
Dừng lại đi anh dẫu nắng rất nhiều ở ngoài kia thì cũng có lúc trở về nhà
Em không đan áo ngoài sân, thỉnh thoảng mới nấu ăn trong căn bếp nhỏ
Nhưng em biết yêu anh hơn cả trăm ngàn nỗi sợ
Dự cảm không lành cũng chỉ giữ cho em!
Đóng cửa lại đi anh rồi nắng mưa sẽ chỉ dừng lại bên thềm…
7/2005
CỎ MỌC
Ngăn ngắt vào tưởng tượng
Em một mình thảo nguyên
Mỗi cọng xanh là một nỗi buồn
Vó ngựa mở toang ngày bão tố
Bồn chồn vào vòng xoay vũ trụ
Em một mình sắp xếp lại em
Nửa nắng chang chang nửa mưa vần vũ
Bề bộn quá thôi em lại bày bừa mình
Hoang vu vào những niềm tin
Em một mình sa mạc
Cây xương rồng chở gì trong những chiếc gai im lìm?
Chúng chở cơn triền miên khát
Vào dòng sông bát ngát
Em một mình phù sa
Chở gì trên lưng con chim bói cá buổi chiều tà?
Chúng chở ánh sao xanh lướt qua mặt sóng
Trên những đôi cánh biếc xanh, trong những chiếc gai bất động
Nắng của sa mạc và mưa của sông
Ô kìa,
chúng chở trái tim em!
Và thảo nguyên, thảo nguyên
Cỏ vẫn xé mặt trời mà mọc.
7/2005
hug
Tháng Ba 30, 2008
Ru em
Tháng Ba 30, 2008
“ Ru em nằm yên nhé . Tôi đi tìm cuộc tình cho…”
Em , nằm mơ cũng thấy bóng trắng . Chập chờn trong trái tim . Cứ khẽ cười . Rồi lại đi mất.
Ta đi tìm cho em . Cuộc tình tròn vo. Buộc vào vạt nắng.
Em , ngước mắt nhìn bầu trời . Xanh veo . Tia nắng nhẩn nha dạo chơi .Bỏ quên tình em đâu đó .
Ta đi tìm cho em . Cuộc tình hình chiếc lá . Thả theo gió nhé .
Em , ngày mới , vấn tóc thật cao . Gió đi ngang em như một kẻ lạ . Tóc huyền trốn tìm. Nản lòng , gió đi mất .
Ta đi tìm cho em . Cuộc tình hình giọt nước . Giấu trong mưa .
Em , vốn ghét mưa . Mưa dai dẳng . Mưa giận dữ . Mưa đánh cắp nước mắt của em . Em cứ giữ mình thật xa . Chạy trốn Mưa .
Ta đi tìm cho em . Cuộc tình thơm mùi café . Trong 1 ly đen không đường .
Em , chỉ ưa ngọt ngào . Thấy ly đen không đường đắng nghẹn ngào. Vị ngọt chưa kịp đọng lại đã trôi tuột khỏi đầu lưỡi . Hay tại em không đủ kiên nhẫn chờ đắng cay đi qua ?
Ta đi tìm cho em . Cuộc tình cổ tích . Cất trong khu vườn Hoa Hướng Dương
Em , lạc bước trong vẻ đẹp giản dị của hoa . Hướng dương mong manh.Đón ánh sáng và hương thơm tình nồng . Rạng rỡ .Nên giữ mãi tình em không muốn rời xa . Em tặng tình cho bông .
Ta đi tìm cho em . Cuộc tình xám bạc . Treo trên mảnh trăng non nhé .
Em , cứ ngày ngày ngóng trăng . Đầy rồi lại vơi . Mảnh trăng cong cong rớt vào mắt trong veo . Khi tỏ khi mờ . Mây nuốt trôi trăng . Nuốt luôn cuộc tình em .Ơi trăng non 15.
~*~
Ta đi tìm cho em . Cuộc tình …
Ta vẫn cứ đi tìm . Em chờ nhé.Hiền xinh.Ngoan ngoãn.Nhỏ dại. Có-chờ-được-không?





