Tháng Bảy mưa ngâu.
Tháng Bảy 13, 2009
Tháng bảy bắt đầu bằng mưa. Rồi cứ thế ẩm ướt ẩm ướt cả tháng trời.
Tìm mãi không có thời gian để viết. Cũng không hẳn là không có thời gian. Chỉ là bao biện cho cái sự lười của mình. Cũng không thấy hứng thú. Giống như đem tất cả thơ dại gói lại một góc, lãng mạn đem cất một chỗ, trẻ con bỗng hóa người lớn, sống tính toán và bon chen hơn.
Để rồi ngạt thở trong cái chật chội bực dọc do mình tạo ra.
Những ngày mưa như thế này khiến tôi không vui. Tôi chưa bao giờ thích những cơn mưa. Mưa hay gợi cho tôi những kỷ niệm không vui. Tỉ dụ như những đêm ngồi nói chuyện cười ngơ ngẩn với bạn Trẻ con, hay những ngày chạy chạy dưới mưa, có người dù ướt cũng che cho tôi.. Thực ra những kỷ niệm đó đều đẹp, chỉ có điều khi nghĩ đến tôi lại thấy đau lòng, giống như một phản ứng vô điều kiện, nên tôi mặc định cho chúng thành bad memories.
Mỗi năm người ta lại đổi khác, người ta đi và về, ngủ quên và tỉnh thức, người ta bắt đầu biết cô đơn, và trưởng thành..
Hôm nay 360 đóng cửa. Đấy là nơi tôi từng gắn bó suốt hơn 2 năm trời. Tôi đã từng hồn nhiên khóc cười, thậm chí hồn nhiên yêu. Nơi tôi lưu giữ mãi mãi tuổi 20 và tình yêu dại khờ của mình. Nơi đó, có những người đi lướt qua cuộc đời tôi, có người dừng lại trò chuyện đôi câu, rồi cũng đi, nhưng cũng có những người đã ở lại mãi, không phải ở câu chữ, mà là tận cùng Yêu Thương.
Tôi thi thoảng lại hoài tiếc những người mà mình đánh mất. Tôi hay AQ mình bằng câu “Giá mà hồi đó..” để ao ước về một sự thay đổi. Nhưng rồi lại nghĩ, định mệnh chỉ cho mình cơ hội gặp nhau, còn nếu mình không tạo nên được hạnh phúc, thì không nên níu kéo. Nếu còn duyên.. Những người yêu nhau thì sẽ trở về với nhau..
Tháng Bảy, trời vẫn mưa. Ngưu Lang Chức Nữ chỉ gặp nhau trong một ngày, nhưng trời vẫn khóc suốt cả tháng trời.
Trở về.
Tháng Bảy 13, 2009
It’s a funny thing coming home. Nothing changes. Everything looks the same, feels the same, even smells the same. You realize what’s changed, is you.
— The Curious Case of Benjamin Button
Tôi bỗng nghĩ, rằng mình có cảm thấy thế khi mình về không ?
Tôi sẽ về, sẽ chạm vào Hà Nội nhỏ bé một cách từ tốn hơn và đằm hơn. Để thấy Hà Nội thực sự vẫn đẹp và hiền.
Nhưng có thật như thế không ?
Vẻ đẹp mà tôi lúc nào cũng nhớ, là vẻ đẹp của những điều xưa cũ và đã mất đi trong quá trình phát triển tất yếu của xã hội. Những ngôi nhà tường vôi vàng đã cũ. Khung cửa sổ mở ra cây hoa sưa. Xích lô chở thiếu nữ Hà Nội mặc áo dài rất thướt tha. Cô gánh hàng sen gánh mùa về trong sáng tinh sương.
Người ta kéo sập khu phố cổ, để xây những cái nhà ống dài xấu xí, nhưng kinh tế cho hiện tại. Rồi khi thỏa mãn với giá trị kinh tế đó, người ta tự dưng sực nhớ đến phố cổ xưa. Người ta xây một khu phố cổ mới, để có cái mà hoài niệm.
Nhưng cái gì đã mất có nghĩa là mất thực sự. Chắp vá lại chỉ làm cho mọi thứ thêm giả tạo. Chỉ là hình thức na ná, những giá trị tâm linh không thể xây dựng lại bằng gạch bằng ngói, kể cả bằng tâm huyết. Là một thứ gì đó khác, khác, khác…
Vẫn có nhiều người giống như tôi, đi tìm và hoài niệm những điều đã cũ. Là những nhà văn, nhiếp ảnh gia, những người đem Hà Nội xưa lưu vào trong tranh, vào trong hình, và trong trí tưởng tượng của mọi người qua những lời văn. Hoặc chỉ đơn giản là những người biết trân trọng nó khi nó vẫn ở đấy. “Nếu bạn vẫn có thể yêu, thì hãy yêu đi..”
Tôi bắt đầu mơ đến ngày về, trông ngóng và đợi chờ. Để được chạm vào Hà Nội nhỏ bé, trò chuyện và thấu hiểu nhau. Giống như đi đến tận cùng tâm hồn.
Chờ nhé
…
Hiện tại và Quá khứ.
Tháng Năm 13, 2009
Chúng ta đều là những con người có quá khứ, có những mối tình thuộc ngày hôm qua.
Đêm qua, tôi gặp Quá Khứ. Trong những tình huống khủng khiếp đến mức tôi không dám nghĩ lại. Ngoài chuyện đó, thì Quá Khứ chìa cho tôi xem một lá thư anh viết cho người tình mới, vẫn đượm cái vẻ dịu dàng và quan tâm như những lá thư từng viết cho tôi. Há há, I’m so envy. The only question raising here is my wonder abt the reason? why did you give me such a touch letter like that ? Anyway, just a dream.
Sáng sớm nay tôi gặp Hiện Tại. Cũng chẳng nói được với nhau quá 10 câu. Những người ở gần tôi luôn thắc mắc vì sao chúng tôi luôn gặp nhau rất nhiều, có nhiều chuyện để nói. Đâu mà, cái gì cũng phải có khoảng lặng. Đôi khi nó lặng đến mức đáng sợ.
Hiện Tại muốn tôi dịu dàng và nữ tính hơn. Điều này khiến tôi cực kỳ băn khoăn. Từ thưở bắt đầu biết mơ mộng, tôi đã cực kỳ ý thức về việc phải đối xử với người yêu mình theo cách dịu dàng nhất có thể. Tôi luôn trân trọng tình yêu bằng chân thành, quan tâm,*cố gắng* sâu sắc và tinh tế của mình. Có lẽ một phần do tôi bướng, bệnh chung của những đứa con gái Hà thành ẩm ương. Đấy là điều không thể sửa được, cơ mà tôi cũng không muốn sửa. Chỉ là sẽ cố gắng tránh để không dẫn đến những chuyện nghiêm trọng thôi.
…
Phải thú thật là tôi đang rất lo lắng cho Quá Khứ. Thậm chí tôi muốn gửi 1 vài dòng email cho Quá Khứ, cũng chỉ để hỏi thăm tình hình. Nhưng cái viễn cảnh thư gửi đi không có hồi âm khiến tôi chán nản. Tôi không thích cho đi quá nhiều nữa. Tôi sợ cảm giác chờ mãi một điều gì đó, rồi chấp nhận là nó sẽ không bao giờ đến.
Bạn Trẻ con, giữ gìn sức khỏe nhé, nhé, nhé. Tớ lo lắng. Thật. Bảo trọng nhé.
……..
Cuối cùng, tôi nhớ Hiện Tại. Một người con gái khi yêu có thể nhớ người mình yêu nhiều đến độ nào? Tôi không biết. Đó là câu hỏi mà mỗi người sẽ trả lời theo từng cách riêng. Và tôi thích giữ bí mật cho câu hỏi này. Không phải những bí mật sẽ tạo nên một người phụ nữ hấp dẫn sao. Haha
Ngơ ngẩn với những niềm vui xưa cũ.
Tháng Năm 4, 2009

Nhân một ngày có những chuyện vui, và cả những chuyện không đc vui lắm, tôi ngồi lục lọi lại trí nhớ của mình, và lôi ra những niềm vui nỗi buồn xưa cũ. Cũng hay.
![]()
6.10.2007.
Em cười nhiều. Em đói. Em hỏi Tủ Lạnh ” Giờ í, ai giơ trước mặt em cái kẹo, xong bảo, đi với cô cô cho kẹo, hem biết em có cưỡng lại được không nhỉ
“
Những ngày này tình bạn mang đến một niềm vui sống lạ kỳ.
29.9.2007.
*Có chiếc là nào bay ngược chiều lá thổi, mềm như Em và xao xác như Em.*
![]()

25.9.2007
Sài Gòn thu, cơn bão rớt chạy ngang thành phố đẹp. Bão trong mắt nên mở thành màu tím, bão là mưa nên mắt ướt đợi chờ. Thu Sài Gòn vẫn là thu rất mưa…
Sáng tinh khiết. Trong veo đến ngỡ ngàng.
Cuộc sống em đi về phía Mặt trời bằng trái tim Yêu.

2.8.2007.
Đã về đến Hà Nội, đã đi trên những con đường rợp bóng cây, đã ăn kem Cốm, đã gặp bạn bè. Nỗi nhớ Hà Nội được lấp đầy. ..
![]()
7.7.2007.
Những ngày tháng 7 là những ngày mưa nhiều nhất..
quote:
by MNTonic
Những năm sau đó, anh có thể đã ở hoa lệ Paris, dạo bước giữa những phố lát gạch Venice, ngắm cơn mưa sa mạc 10 năm 1 lần Sahara, chơi Đêm trắng ở Nga, châm điếu thuốc giữa Quảng trường Đỏ, bước qua Cổng trời, chạm chân lên đỉnh Tây Tạng, đi vào sương mù của London….
Những con đường của một đời người…
Nhưng rồi nơi nào anh có cảm giác bình yên giữa lòng Hà Nội….

23.6.2007.
Hôm nay hình như em có cười với ai đó. Khi dừng đèn đỏ. Em cũng chẳng nhớ nổi là ai. Hình như là một em zai nào đấy ( em zai này hơn tuổi em , đoán thế :”) ) Em zai này có vẻ không tin là em cười với nó. Nó quay qua nhìn đằng trc, đằng sau, đằng trên đằng dưới. Đến lúc hơi hơi khẳng định là cái đứa không quen không biết kia cười với mình thì em đã vù đi mất. Rồi em lại cười . Hình như giờ mọi người đa nghi hơn. Cho đi một nụ cười cũng bị thắc mắc.
….
Hôm nay cái váy mà em thk đã bị mua mất. Tự nhiên em thấy như bị giật mất một cái kẹo.
Em thk cái váy đó, từ khi người ta mới bày nó ra. Một cái váy bằng loại vải mềm, rủ rủ, thêu hoa nữa . Em cứ nghĩ em mặc nó trông sẽ hiền lắm :”) . Nhưng rồi em chẳng mua. Em chẳng biết mặc nó đi đâ . Quan trọng hơn , lần đầu tiên em thấy mình gầy. Mặc dù đã thử đủ mọi cách, nhưng cái váy vẫn tuột khỏi vai, ngay khi em bỏ tay ra. Thế đấy, mỗi ngày, đi học về, em lại tự bỏ ra vài giây liếc vào chỗ cửa hàng, nơi ngta treo bộ váy đẹp đẽ ấy. Cho đến hôm nay, chẳng còn j … Em cũng chẳng dừng lại hỏi … Nhưng em thấy hơi tiêng tiếc. Giờ mỗi ngày mấy giây ngắm chiếc váy xinh xắn í sẽ không còn..

1.3.2007
The bird has flown.
Ngày hôm qua, những cánh chim cuối cùng đã bay mất.
Những cơn gió lạ.
Ngã tư hun hút một chiều tháng Ba

20 tuổi. Em hát trong veo bằng thanh âm của gió. 22.10.2007
Em hai mươi tuổi như bài thơ
Sài Gòn nắng mưa em chợt đến
Làm lời mộng mị giữa thiên thu
En hai mươi tuổi em đâu ngờ
Năm xưa vui buồn chút phù du
Sài Gòn xua tan nghìn dấu lệ
Cho em bây giờ mắt tình đưa
![]()
Đấy, xưa mình mơ mộng thế đấy. Chứ đâu có trần trụi như bây giờ ![]()
Tái bút : Sao mấy cái ảnh của mình căn giữa mà nó vẫn lệch trái +_+
Scent
Tháng Năm 1, 2009
Tôi rất dễ bị hấp dẫn bởi mùi hương.
Mùi hương là một thứ quần áo rất đặc biệt. Nó không chỉ giúp tôi cảm thấy tự tin hơn vào bản thân mình, mà còn giống như một liệu pháp tinh thần giúp sảng khoái hơn.”Khi người đàn bà đẹp dùng nước hoa thì không phải da thịt ngát thơm, mà tâm hồn nàng ngát thơm.” Đã có những thời kỳ tôi không thể chợp mắt nếu..cái gối của mình không thoang thoảng một mùi hương dịu dàng nào đó.
18 tuổi, tôi mua chai nc hoa đầu tiên. Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ cái kiểu mùi hương man mát ngọt ngọt của nó.Có lẽ vì thế nên đa số nước hoa tôi chọn đều có mùi dạng hơi ngọt ngọt-một kiểu mùi hương khá phổ biến dành cho nữ giới.
Tính ra thì tôi đã dùng nhiều loại. Có những loại chỉ dùng một nửa rồi chán. Có những chai đã mua đến chai thứ 2 :”>. Cơ mà, sức hấp dẫn của nc hoa vẫn chưa bao giờ là nhỏ *cười*. Việc thử và dùng nhiều loại nước hoa cũng giống như là chọn lựa một người tình. Cân nhắc và đắn đo để tìm ra một thứ riêng biệt, cộng hưởng với bản thân để tạo nên một điều gì đó khác biệt giữa vô số người giống bạn. Giống như cảm giác chỉ cần đi lướt ngang qua và nghe mùi hương quen thuộc sẽ nhớ ngay đến *một và chỉ một* gương mặt.
Đêm qua, tôi ôm chặt một chiếc gối có thoang thoảng mùi *mà tôi đoán là* Essential Lacoste. Đấy là mùi nước hoa bạn trai tôi dùng. Gần gũi đến nỗi chỉ cần ngửi thoáng qua, cũng cảm thấy mình đang ôm chặt một bờ ngực vững chãi.
Sớm nay tôi phát hiện ra cái gối của mình đã lẫn mùi vanilla hơi ngọt ngọt, loại kem dưỡng mà tôi rất thích dùng. Cảm thấy 2 mùi hương hòa lẫn vào nhau rất hay. Vừa man mát nồng nàn, vừa ngọt ngào quyến rũ. Giống như tình yêu bước vào độ chín.
Hương anh phủ kín giấc ngủ em, người yêu ạ*. Eh he
*chả lẽ lại thú nhận mình viết cả bài chỉ để khoe cái gối mới
*
* Tên 1 bài của Quốc Bảo :”)
Singapore.
Tháng Tư 30, 2009
“A few years ago I went to Europe with my wife and kids. We stayed in fancy hotels, ate amazing food, visited castles and had this big adventure. One night we were having hot chocolate at a small department store cafe in Paris, nothing special, and I was laughing and joking with my kids. It was an amazing trip to a fantastic place, and what I remember most is the small stuff.”
Bỗng nhiên nghĩ ra, hạnh phúc chỉ đơn giản từ những thứ nhỏ nhoi như thế. Không quan trọng là bạn đi đâu, mà quan trọng là đi cùng ai..
Đêm qua (hay tối qua nhỉ? – whatever you name it), tớ ngồi ở Esplande, nhìn thẳng sang khu cao ốc hành chính đẹp nhất ở Singapore, khu tòa nhà Maybank, UOB,… Cảm giác thật yên bình.
3 năm trước đã đặt chân đến thành phố này lần đầu tiên. Khi trở về vẫn cứ nhớ mãi, và buồn cười là tớ nhớ món ăn tớ ghét nhất ở đây- Bah Kuh Teh. Nhớ cả Bugis, Plaza Sing, cả khu nhà chỗ tớ ở, South Heaven II, phải đi bằng bus 171 từ trên Orchard về rất lâu. Ở tầng 6 mỗi khi mở cửa ra balcony là thấy cả một khoảng rừng đập vào mắt. Tớ đã về, và đã quay lại, không phải để du lịch nữa, mà là để sống và hít thở không khí ở đây một lần nữa.
Rồi bỗng nhớ ra thời gian của mình ở thành phố này sắp hết. Sắp hết những ngày đi dọc bờ sông. Sắp hết những ngày lê la khắp các thư viện. Sắp hết những ngày hối hả đi học. Sắp hết những ngày thảnh thơi cảm nhận cuộc sống trôi lơ lửng.
Giống như mới chỉ đêm qua, tớ cân nhắc đắn đo, hỏi ý kiến mọi người rằng nên đi du học hay không. Đó là một trong những giai đoạn tớ mất cân bằng trầm trọng, khoảng thời gian cuối 2007. Châu Ngố bảo, nếu đi như một sự chạy trốn thì đừng đi, vì ở đâu thì cũng vẫn bị nỗi sợ hãi rượt đuổi thôi. Tớ đã từng hèn nhát như thế..
Nhưng rồi tớ tự quyết định. Ừ, tớ nhớ thành phố này, và quan trọng hơn, một tương lai ( mà tớ hy vọng là) tốt đẹp hơn. Cuộc sống mới, những con người mới, thậm chí xã hội xung quanh cũng mới. Vì người ta còn trẻ, nên người ta phải đi thôi.
8 tháng, không quá dài và cũng không quá ngắn cho một sự lưu luyến.
Đến tận bây giờ tớ vẫn thấy Singapore mới mẻ như những ngày đầu tiên tớ đến.
Tớ rất thích ở Clementi, thậm chí đã từng rất hí hửng vì mình ở Clementi, đơn giản vì ( một lý do rất củ chuối rằng thì là) ấn tượng về cái MRT ở Clementi của tớ cực kỳ rõ. Ngày xưa tớ đi lên đi xuống ở đây mãi mà. Nó gọi là cảm giác thân thuộc íiiiiiiiiiiiiii

Clementi :")
Rồi tớ rất thích Yio Chu Kang nhé. Những dịp tớ ghé nhà chị tớ đếm trên đầu ngón tay. Nhưng hồi đó rất vui, vui cực kỳ í. Hí hửng đến, hí hửng phụ nấu ăn, rồi hí hửng ăn uống rồi về :”> . Ôiiiiiiiiiiii

Yio Chu Kang :")
Tớ cũng thích cả chỗ tớ đang ở nữa nhé. Từ tầng 28 nhà tớ, thành phố dường như nhỏ hơn, và bầu trời thì cứ cao và trong xanh mãi..

Từ cửa sổ phòng tớ :")
Đêm qua, khi ngồi nhìn ánh đèn của tòa nhà Maybank chiếu dọc xuống lòng sông, và Furlleton rực rỡ một con tàu, tớ bỗng cảm thấy mình sẽ nhớ thành phố này rất lâu, rất lâu nữa. Thực ra nỗi nhớ dường như đã bắt đầu ngay cả khi vẫn sống ngay tại đây. Hoặc giả, là do tớ đang nhớ những người vắng mặt ở đây đấy thôi..
.22
Tháng Tư 13, 2009
Tôi nhận ra rằng, những chuyến đi xa luôn đem lại những trải nghiệm thú vị.
Xa ở đây không có nghĩa là bạn phải bỏ thời gian, tiền bạc để đến hẳn những thành phố không nói thứ tiếng mà bạn nói, bỏ trốn khỏi thành phố quen thuộc.
Những chuyến đi để nhận ra, cái thành phố mình đã quen thuộc lắm rồi, cũng vẫn có những điểm đáng yêu mà mình chưa biết, cũng là một trong những cách học để hưởng thụ cuộc sống.
2 ngày hôm nay tôi đi nhiều.
Đủ để ngước nhìn thấy bầu trời là một đốm nhỏ trong vắt, từ khe hở của cầu vượt với hàng chục xe chạy ngang qua ầm ĩ.
Đủ để thấy mình đứng lại nhìn cả dòng người đang chuyển động.
Đủ để thấy mình nín thở khi nhìn thấy ánh nắng chiếu xuyên qua một góc sầu riêng của tòa nhà hát trên vịnh.
Đủ để nhận ra mình đã bỏ quên mình như thế nào.
Life is never-ending spiral cycles of learning and unlearning.
Còn quá nhiều thứ cần phải học. Quá nhiều nơi cần phải đến. Và quá nhiều việc cần phải làm.
Cứ đi là đến. Vì người ta còn trẻ.
Nhật ký ngày.
Tháng Tư 11, 2009
Em không buồn, nhưng cũng không vui.
Có những ngày như thế này. Có những ngày không chỉ trong giấc mơ, mà cả ngay lúc em đang sống, đang cười nói, đang hít thở bằng lý trí của mình, cũng bị trò chơi rượt đuổi gây mệt mỏi.
Em mệt lắm. Mệt lắm.
Mãi mãi vẫn là ” Không phải không có 5ph trong ngày, mà là không còn quan tâm đến nữa.”
Có tệ đến mức thế không.
Em không biết. Em không đoán được.
Em ghét làm vật thay thế cho người khác. Em không phải con búp bê để trưng trong tủ kính. Em ghét bị lừa dối.
Em không biết nó bắt đầu sai từ chỗ nào.
Em vẫn đang cố gắng, vẫn đang học cách lớn lên từng ngày.
Có phải giống nàng hay nói. Chỉ thời gian khi mới yêu mọi chuyện mới lãng mạn. Còn khi “mọi thứ đã xong rồi”, thì ngta có quyền thờ ơ hơn, bớt lãng mạn và bớt tình cảm đi.
Có thật thế không.
Em thì em luôn cho rằng. Yêu thương học cả đời cũng không đủ. Mỗi ngày thức dậy lại là một ngày mới, khi thức dậy mình cảm thấy mình yêu đời yêu người hơn.
Anh ạ, Tình yêu là thứ duy nhất người ta không thể học một mình..
My dearest..
Tháng Tư 8, 2009
Ngày xưa em nghĩ, cứ sống trong yêu thương người ta sẽ cảm thấy yên bình. Những khoảng trời tạo dựng từ cảm giác quan tâm và được quan tâm, chăm sóc và lo lắng, nhung nhớ và chờ mong.Chỉ đến khi thực sự đắm mình trong đó, em mới hiểu, ngoài yêu thương, còn có những sợ hãi ẩn náu.
Anh đi. Anh nói chuyện. Anh cười đùa. Nhưng tất cả những hành động đó anh làm với một vẻ mặt giả tạo, một chiếc mặt nạ Jocker đã được vẽ sẵn nụ cười. Em biết. Em biết anh không vui. Em biết cả việc đàn ôg khi gặp chuyện sẽ rút vào nơi an toàn của mình, từ chối mọi người xung quanh. Mặc dù biết rất rõ vậy, em vẫn không vượt qua được cái cảm giác mình đang bị trốn tránh.
Rồi anh cười. Cười với một người khác bằng nụ cười thật của mình. Đấy là lúc em đau nhiều nhất. Em tủi thân, và giận hờn. Em ghen tị, và sợ hãi.
Anh trêu chọc. Anh hòa mình vào với thế giới. Đó là thế giới của anh. Nó vẫn vậy từ khi chưa có em. Chỉ có em là nhìn thế giới đó khác đi. Em không cảm thấy đủ an toàn. Lúc nào cũng thế.
Anh hỏi thăm mọi người. Anh lo lắng cho em. Em hơi hơi vui. Những cơn ho, hay sụt sịt, hay bị đau chân, tất cả cũng chỉ là bệnh biểu hiện ra bên ngoài. Còn tâm bệnh, nỗi nhớ của em, thương yêu của em, nỗi buồn và sự cô đơn mà em cảm thấy, lại là thứ anh chưa kịp hỏi, chưa kịp quan tâm.
Em biết mình không nên đòi hỏi quá nhiều. Vì không có ai đủ hoàn hảo. Em cũng thế và anh cũng thế. Tình yêu cũng là một dạng của sự học hỏi. Mình học cùng nhau và lớn lên cùng nhau.
Em không phải đứa dễ bộc lộ cảm xúc. Em có thể dễ dàng trải tất cả trên mặt giấy trắng, nhưng lại khó khăn để có thể giao tiếp với người khác. Em sợ phải đứng trước anh, và nói tất cả những điều trên. Em sợ bị mắng là nghĩ lung tung. Em sợ bị chê là quá trẻ con.
Thương yêu ạ, còn một điều nữa, em cũng chưa bao giờ nói với anh. Em có thể đã viết, đã nhắn tin, nhưng chưa bao giờ là câu thì thầm vài tai anh. Em yêu Anh. Đến tận bây giờ em cũng không biết chắc đấy có phải là tình yêu không, hay tình yêu của em đã đủ sâu sắc và dịu dàng để giữ anh lại. Nhưng em biết, từ khi em cảm thấy đau đến mức khó thở, cảm thấy trống rỗng đến tột cùng khi mình giận nhau, thì em nhận ra sự quan trọng của anh đối với em.
Yêu thương. Ngủ ngoan nhé. Ngoan nhé.
Stupid stuff.
Tháng Tư 1, 2009
I’m tired. I”m jealous.. I’m selfish. Whatever i am .
Each has his own definition of limit. I know that. But I cant get over this wrong feeling. I dont have enough protection, I dont need to be in the centre of his universe all the time. All I need is a safety in his heart. I cant feel. I cant I cant.
I myself going insane.
” If you like sb else, just honestly let me know. It’s illegal to deceive a girl’s heart.The hurt when you face the lie is sharper than anything – in this case i mean the leaving of lover.
Fuck this feeling.
The matter is, i’m not kind of person who easily get everything out of mind. I always keep everything in my control, never ever be a bad girl in front of ppl.
I’m loosing my way to express myself. I cant write anything. Everything passes by w/o any noticed. Time flies. It’s physically hurting me.
Anyway. Learn how to grow up. It’s the lesson no school can teach but your life. There is a lit’ number of men know that women are not sexual-satisfacting machines and know how to treasure their girls more and more.
Truthfully, i’m preparing for anything could happen, even the worst. who knows what would come? who knows :-j . It could be tmr, next month, or anyday i’ve never expected. But preparation is better
How to restart my own view of this fucking life n my sweetie love as easily as re-install Windows?


